WebGame chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Ngày 12/4, Công an xã Phước Hưng_13

Thảo luận trong 'Quảng Cáo WebGame & WebGame Private Mới Ra' bắt đầu bởi baothanhy48, 13 Tháng tư 2019.

  1. baothanhy48 Thành Viên

    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Ngày 12/4, Công an xã Phước Hưng (huyện Tuy Phước, Bình Định) tiếp tục mời 4 người liên quan vụ nhặt được vàng gồm: ông Lê Quang Thắng (50 tuổi, chủ nhà máy xay xát lúa gạo), bà Nguyễn Thị Thảo (43 tuổi), bà Bùi Thị Thu Hằng (31 tuổi, cùng ở thôn Quảng Nghiệp, xã Phước Hưng) và ông Nguyễn Văn Dũng (45 tuổi, ở thôn An Cửu, xã Phước Hưng) đến trụ sở UBND xã để làm thủ tục phân chia tài sản nhặt được theo quy định của pháp luật.
    [​IMG]
    Chính quyền xã Phước Hưng chia tiền cho 3 nhân công cùng nhặt được số vàng trong bao lúa.
    Số tài sản nhặt được bao gồm 1 chiếc cong bằng vàng (tương đương 10 chỉ vàng) và 18 chỉ vàng, tổng trị giá tương đương 97,6 triệu đồng.

    Buổi phân chia chỉ có ông Thắng, bà Hằng và bà Thảo đến dự. Riêng ông Dũng vẫn tiếp tục vắng mặt. Đặc biệt, ông Thắng tiếp tục bày tỏ không nhận số tiền được chia cho mình mà nhường cho 3 người còn lại.

    Theo ông Nhân, do ông Thắng xin không nhận nên bà Hằng, bà Thảo và ông Dũng, mỗi người nhận hơn 18,5 triệu đồng. Tuy nhiên, ông Dũng vắng mặt nên số tiền được hưởng của ông Dũng tạm thời được chính quyền địa phương cất giữ.

    "Xã sẽ có thông báo gửi trực tiếp cho ông Dũng để thông tin lại kết quả chi trả hôm nay. Trường hợp ông Dũng không đồng ý theo cách chi trả này, ông Dũng có quyền khởi kiện ra tòa”, ông Nhân nhấn mạnh.

    Ông Nhân cũng cho biết, dù Công an xã đã mời ông Dũng 2 lần đến xã để phối hợp việc giải quyết, nhưng ông cố tình không đến. Việc này gây nhiều khó khăn đến việc xử lý và làm ảnh hưởng đến những cá nhân có liên quan.

    “Sau mỗi lần giải quyết, chúng tôi đều lập biên bản cụ thể, đúng theo quy định. Kết quả giải quyết này cũng được báo cáo cụ thể cho Chủ tịch UBND xã, UBND huyện và Công an huyện Tuy Phước”, ông Nhân nói.

    Điều đáng nói, sau khi nhận số tiền trên tay, cả bà Hằng và bà Thảo đều bày tỏ tâm tư sẽ gửi số tiền này này cho chùa để làm công quả.

    Bà Nguyễn Thị Thảo, chia sẻ: “Toàn bộ số tiền hôm nay tôi nhận được, tôi sẽ gửi hết vào chùa. Đây là lộc trời ban nên tôi muốn gửi để chùa chia sẻ điều may mắn này đến với những mảnh đời kém may mắn hơn mình”.

    Còn bà Hằng trải lòng: “Gia đình tôi rất khó khăn; 3 đứa con nhỏ đang tuổi ăn học. Do đó, tôi sẽ trích một phần số tiền này để lo cho các con, số còn lại làm công đức cho chùa nhờ cúng cầu siêu cho chủ nhân số vàng này”.

    Như Dân trí đã thông tin, ngày 2/1/2018, trong lúc đổ một bao lúa vào máy để xay xát có 4 người đã phát hiện trong bao lúa trên có một hộp nhựa màu vàng nhạt và trong đó có số vàng trên.

    Sau đó, vợ chồng ông Thắng đã nhờ các phương tiện thông tin đại chúng tìm chủ nhân số vàng.

    Ngày 15/3/2018, hộp vàng này được bàn giao cho công an xã Phước Hưng niêm phong để tiếp tục thông báo tìm người mất. Sau hơn một năm, mặc dù cũng đã có nhiều người đến nhận mình là chủ của số vàng tuy nhiên tất cả những người này đều nói không chính xác đặc điểm, chi tiết số vàng trên nên không được nhận.
  2. himhthanh664 Thành Viên

    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Năm nay, anh đào bắt đầu nở từ giữa tháng 3. Những ngày này, tạm gác lại mọi bộn bề cuộc sống, người Nhật cùng nhau thư giãn dưới những tán anh đào nở rộ, vui vẻ ăn uống, trò chuyện.

    Thời điểm anh đào bung sắc, không chỉ người dân bản địa, du khách từ khắp nơi cũng đổ về rất đông, khiến Shinjuku Gyoen (Công viên Quốc gia của Nhật Bản) ngày thứ 5 (4/4) đông vui hơn thường lệ.
    [​IMG]
    Kể về mùa anh đào đầu tiên của mình, Nguyễn Oanh (du học sinh Việt Nam tại Nhật) hồ hởi cùng bạn bè dậy từ rất sớm, chuẩn bị đồ và xếp hàng vào công viên nhận chỗ ngắm hoa.

    Oanh chia sẻ, thời điểm ngắm hoa đẹp nhất trong ngày là khoảng 11h sáng, khi những tia nắng đầu tiên dịu dàng xuyên kẽ, những ngọn gió lành nhè nhẹ vuốt ve...

    Hướng mắt lên trời ngắm “mưa hoa” rơi đầy lối, thật chẳng khác nào lạc vào chốn tiên cảnh, mê đắm chẳng nỡ rời. Hương anh đào nơi đây nhẹ nhàng mà quyến rũ, một thứ hương đặc trưng không nơi nào khác trên thế giới này có được.
    [​IMG]
    Không chỉ là những cánh hoa sắc hồng xinh xắn, anh đào còn biểu trưng cho cội nguồn văn hóa, tư tưởng triết học Nhật Bản. Ngắm anh đào, Oanh thấy mình nghiệm ra được nhiều giá trị quý báu ở đất nước nhỏ bé nhưng khiến cả thế giới phải nghiêng mình kính phục này.

    Không yêu kiều mỹ lệ, anh đào chọn riêng cho mình bộ cánh mỏng manh tinh khiết, từ tốn khoe sắc cùng nhau. Anh đào đẹp như chính sự khiêm nhường mà thanh cao của những con người văn minh nơi đây.

    Mọi tầng lớp xã hội đều lịch thiệp, hòa nhã, nhẫn nhịn mà kiên cường, không hề khuất phục. Cánh anh đào sẵn sàng rụng xuống khi đang trong độ xuân sắc nhất, hùng hồn như chính tinh thần võ sĩ đạo Samurai.
    [​IMG]
    Mặt khác, anh đào vốn không đẹp khi đứng một mình, mà chỉ rực rỡ khi nở rộ thành tảng, cũng như tinh thần tập thể vĩ đại của người Nhật vậy.

    Sau chiến tranh thế giới thứ 2, từ một nước bại trận, không có tài nguyên thiên nhiên mà đồng lòng vực dậy, triệu người như một, vươn lên thành một Nhật Bản như ngày nay.

    Chính vì lẽ đó, người Nhật đặc biệt trân quý loài hoa này. Tự ý ngắt cánh hoa anh đào là điều cấm kỵ trong văn hóa Nhật Bản. Người Nhật cho rằng những cánh anh đào rơi là những linh hồn được tái sinh, và vẻ đẹp của nó cần được thưởng thức trọn vẹn.
    [​IMG]
    Oanh tâm sự, tính đến thời điểm này cô mới sang Nhật học tập được tròn 4 tháng, nhưng đã thu được không ít trải nghiệm thú vị, đồng thời rút ra rất nhiều bài học trong cuộc sống. Ngoài những giờ học tập căng thẳng trên lớp, khi có thời gian Oanh thường cùng bạn bè cùng đi đây đó.

    “Mình hay tìm đến sự thư thái, yên bình, không tô vẽ. Mỗi lần đi như thế là thêm một lần mở rộng tầm nhìn, trau dồi vốn sống cho bản thân”. Oanh cười vui vẻ.

    Cô bạn nhắn nhủ thêm: “ Mình biết hầu hết các bạn du học sinh sang Nhật tuổi đời còn rất trẻ, mang trên mình ước vọng đổi đời cho gia đình, sau mới đến những mong muốn riêng của bản thân. Gánh nặng trên vai các bạn không chỉ có cặp sách dầy cộm, mà còn là biết bao khó nhọc của cuộc đời.

    Nhưng hãy cứ như cánh anh đào kia - khiêm nhường nhưng đừng khuất phục. Rồi gió sẽ nhẹ nhàng thổi bay hết thảy những xót xa, thổi khô cả những giọt nước mắt đêm về cô lẻ. Dù sau lưng là gánh nặng, nhưng trước mặt là tương lai”.

    Mùa xuân nào cũng là mùa của những mầm xanh lộc biếc, mùa xuân nào cũng là mùa của những hy vọng chứa chan. Hãy cứ đi, đi để học, đi để trở về. Trở về với đất mẹ thân thương, cùng xây dựng, cùng làm đẹp cho một Việt Nam trong tương lai, khai hoa nở nhụy rực rỡ hơn!
  3. himhthanh664 Thành Viên

    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi 32 tuổi. Tôi và chồng là bạn học chung lớp cấp 3. Tôi là hoa khôi của lớp, nhà giàu, còn anh không đẹp trai, nhà nghèo nhưng nói chuyện có duyên. Gia đình tôi trí thức nên từ nhỏ tôi đã được giáo dục rất khắt khe. Mặc cho bao người theo đuổi, tôi cũng không nghĩ về tình cảm, chỉ lo học với mong muốn đỗ vào trường đại học danh tiếng. Tôi luôn thần tượng ba mình. Ông là một người thành đạt, yêu thương vợ con. Đến một ngày, mẹ phát hiện ba ngoại tình với gái bia ôm. Ông tội nghiệp và thương cho hoàn cảnh của cô gái ấy nên kiên quyết đòi ly dị để được bảo vệ và chăm sóc cho cô ta. Mẹ tôi đau khổ níu kéo nhưng không được, đành bất lực ly hôn. Thời gian đó, tôi cảm thấy sốc, đau đớn vô cùng, một người ba mà mình thần tượng lại bỏ cả gia đình vì một cô gái không ra gì. Từ đó tôi đâm ra chán nản, mất niềm tin và muốn bỏ học.

    Anh biết tôi buồn khóc nên tâm sự và động viên tôi. Nhờ có anh, tôi tạm quên nỗi đau về gia đình, chú tâm vào học hành. Tôi đỗ vào trường danh tiếng còn anh học khối kỹ thuật. Chúng tôi chính thức quen nhau từ thời sinh viên. Tôi yêu anh vì tìm thấy ở anh sự bình yên, ấm áp, quan tâm, chu đáo. Anh rất yêu tôi, luôn tôn trọng và giữ gìn cho tôi đến ngày cưới.

    Ra trường tôi nhanh chóng tìm được công việc với vị trí tốt và mức lương cao. Còn anh thì làm kỹ thuật rất vất vả với mức lương thấp. Quanh tôi có nhiều người thành đạt theo đuổi nhưng tôi đều từ chối, vẫn chung thủy với anh. Nhiều người ngạc nhiên hỏi vì sao tôi lại chọn anh trong khi có nhiều người có địa vị yêu tôi. Tôi nghĩ vì mình tin tưởng tình yêu của anh dành cho mình, và tôi cũng từng chứng kiến nhiều đàn ông thành đạt ngoại tình nên rất sợ những người có địa vị cao, mà trong đó có ba tôi. Bởi vậy tôi đã chọn anh và kết hôn.

    Sau khi tôi cưới, mẹ qua Mỹ định cư với gia đình chị gái tôi. Mẹ để lại cửa hàng kinh doanh cho hai vợ chồng. Anh nghỉ việc về tiếp quản kinh doanh cửa hàng. Còn tôi sau đó có thai, chấp nhận nghỉ việc để lui về làm hậu phương cho chồng, chăm sóc con cái. Vợ chồng tôi rất hạnh phúc, chưa bao giờ cãi nhau. Khi anh làm điều gì sai, tôi đều nhỏ nhẹ tâm sự, chưa bao giờ lớn tiếng với chồng, luôn chăm lo cho anh từ miếng ăn giấc ngủ, làm tốt vai trò người vợ người mẹ, chưa từng làm gì sai trái, lỗi đạo vợ chồng.

    Đến một ngày, kế bên cửa hàng của vợ chồng tôi mở quán cà phê. Từ chủ quán đến tiếp viên, ai cũng ăn mặc mát mẻ. Tình cờ tôi đến thăm chồng, thấy anh không ở cửa hàng mà ngồi bên quán cà phê cùng cô chủ quán. Tôi không nói gì, chỉ im lặng về nhà. Tối đó, tôi nhắc khéo anh, kể cho anh nghe rất nhiều gia đình tan nát cũng chỉ vì chồng quen gái bia ôm, bán cà phê, trong đó có ba tôi. Tôi khuyên anh phải thận trọng, đừng bao giờ coi thường bất cứ ai và điều gì. Anh nói mình chỉ mệt và ngồi uống nước, không bao giờ thích con gái bán cà phê vì anh có tư cách và đạo đức. Anh còn nói cưới được tôi là phước đức bao đời của anh nên không dại gì đánh mất. Tôi nói mình từng tổn thương vì chuyện của ba, nên anh đừng bao giờ làm tôi tổn thương lần nữa, chuyện gì tôi cũng có thể tha thứ nhưng ngoại tình thì không bao giờ. Anh hứa sẽ không làm tôi tổn thương và tôi tin anh.

    Một hôm, anh bảo đi sinh nhật bạn về trễ. Tôi gọi nhưng anh không nghe máy, đến một giờ sáng mới về. Tôi hỏi thì anh nói say quá nên vào khách sạn ngủ quên, khi tỉnh dậy mới về nhà được. Sau này, tôi điều tra thì biết ngày hôm đó anh đi sinh nhật cô chủ quán. Kiểm tra tài khoản, tôi thấy anh mua áo quần đắt tiền tặng cô ấy. Tôi đã hẹn anh ra ngoài nói chuyện. Anh thừa nhận hôm đó quá say, không làm chủ được bản thân và mong tôi tha thứ. Tôi không chấp nhận. Anh nói tôi hãy tha thứ vì con, anh không muốn con phải sống xa cha. Tôi vẫn không chấp nhận vì nghĩ nếu anh biết thương con và quý trọng gia đình thì đã không làm vậy.

    Tôi tâm sự với mẹ và chị ở Mỹ. Hai người đều khuyên tôi nên ly hôn, vì đã một lần thì không có gì đảm bảo anh sẽ không làm vậy nữa. Mẹ nói tôi và con qua Mỹ sống. Gia đình chị tôi đang có công ty kinh doanh riêng. Tôi qua đó có thể làm cho công ty của chị. Tôi rất giỏi tiếng Anh nên không lo không hội nhập được. Tài sản trước hôn nhân đều do mẹ tôi đứng tên. Mẹ nói tôi có thể bán đi để mua nhà riêng cho mẹ con tôi bên Mỹ.

    Tôi ly thân và dọn ra sống riêng cùng con. Hiện tôi đã thuê luật sư, nhờ làm thủ tục đơn phương ly hôn, đang chờ ngày ra tòa. Hàng ngày, anh vẫn không ngừng gọi điện, nhắn tin níu kéo. Tôi đau khổ, vẫn rất yêu anh, lòng tôi nhói đau khi nghĩ về những ngày tháng hạnh phúc nhưng không thể tha thứ cho anh được, tôi không còn niềm tin ở anh.

    Tôi kể nhiều về mình không phải vì quá tự tin mà mong muốn mọi người hiểu hoàn cảnh của tôi. Ai cũng nghĩ chồng ngoại tình chắc do vợ sau sinh xấu xí hay do người vợ không ra gì, không biết quan tâm chồng. Nhưng trong mắt mọi người, tôi vẫn rất xinh và là mẫu phụ nữ của gia đình. Tôi nhớ câu nói của một người bạn, cũng là người đàn ông rất thành đạt, trước khi tôi kết hôn, anh ấy khuyên tôi không nên tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và nói: "Tất cả đàn ông đều ngoại tình, chỉ có người bị phát hiện và người chưa bị phát hiện thôi". Có phải điều bạn tôi nói là sự thật? Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người.